Please assign a menu to the primary menu location under menu

latest posts

Viết blog du lịch

Những điều tôi học được sau một năm viết blog

Read this article in English.

Tôi bắt đầu viết blog từ năm 2013. Hồi đó xài WordPress dạng như nhật ký online, viết nhăng viết cuội mấy bài kiểu “so deep” rồi post, share Facebook cho bạn bè cùng đọc. Tới khoảng năm 2015 thì tôi bắt đầu tính đến chuyện viết blog du lịch một cách nghiêm túc.

Tuy nhiên, tới tận tháng 05/2016, mà cụ thể là ngày hôm nay, tôi mới quyết định đầu tư ngân sách và thời gian vào chuyện viết blog du lịch và biến nó trở thành một công việc nghiêm túc.

Một năm trôi qua với rất nhiều bài học từ chuyện viết blog. Có những khi vấn đề chỉ nhỏ như con thỏ, cũng có khi vấn đề của blog lớn tới mức khiến tôi mất ăn mất ngủ. Vậy thì sau 365 ngày đó, tôi học được gì từ trang web của chính mình?

4 điều tôi học được sau một năm viết blog du lịch

Những bài học này, bạn có thể áp dụng cho những chủ đề viết blog khác nhau.

1. Tìm cho mình “thị trường ngách” càng sớm càng tốt!

“Thị trường ngách” là dịch nghĩa tiếng Việt của từ “niche” – một khái niệm cơ bản trong marketing. Tôi diễn Nôm nó ra như vầy:

Trong chợ có rất nhiều hàng bán cháo. Cháo gà cháo vịt cháo huyết cháo lòng. Giờ bạn cũng muốn bán cháo, nhưng bán gì bây giờ khi mấy loại cháo phổ biến người ta đã bán gần hết?

Sau nhiều đêm vắt chân lên trán suy nghĩ, cuối cùng bạn tìm ra “thị trường ngách” cho mình, đó là bán cháo chay, cháo nấm. Rau, nấm, hành ngò giá đậu gì tất tần tật đều do bạn tự trồng tại nhà. Vậy là thành cháo chay organic. Chúc mừng bạn đã tìm ra cái “niche” cho hàng cháo của mình!

Viết blog du lịch cũng vậy. Bản thân blog du lịch bây giờ đã không còn quá mới mẻ rồi, nên nếu muốn “chơi nổi” thì ngoài cái mác du lịch ra, bạn phải thòng thêm một cái niche nữa.

Có thể đó là du lịch phượt toàn cõi châu Á không cần nhiều tiền, đi tới đâu xin ngủ nhờ hoặc làm thuê tới đó. Hoặc bạn viết blog chuyên về du lịch tới những vùng đất “dữ dằn” kiểu Iran, Israel này nọ…

Tìm được niche cho blog gần như là điều quan trọng nhất. Nó giúp bạn xác định nội dung chính sẽ viết cho blog, bạn có thể viết những gì, nên tập trung vào những gì…

Ngoài ra nó còn giúp bạn định hình style cho blog (bánh bèo, mạnh mẽ, lãng mạn), logo, hình ảnh, và thậm chí cả văn phong sử dụng cho blog.

Vì là blog du lịch song ngữ nên tôi có thể có tới 02 niche lận. Ở phiên bản tiếng Việt, đó là blog du lịch của người Việt, chia sẻ kinh nghiệm đi phượt châu Âu dành cho người Việt. Ở phiên bản tiếng Anh thì cũng không khác là mấy – chia sẻ kinh nghiệm du lịch châu Âu, nhưng trong tương lai tôi sẽ tập trung vào Việt Nam và châu Á.

2. Hình ảnh là tất cả

Tất nhiên khi bạn viết blog, dù là blog gì đi chăng nữa, thì phần nội dung mới là cái chính. Nhưng trong thời buổi dân tình sống ảo như bây giờ, hình ảnh có khi còn quan trọng hơn cả nội dung.

Bạn viết rất hay, nội dung phong phú, văn phong tuyệt vời, nhưng phần hình ảnh mà fail thì cả cái blog cũng lãnh đủ. Ngay cả bản thân tôi, dù không phải là dân ảnh ọt chuyên nghiệp gì, nhưng khi vô coi một cái blog du lịch với mấy tấm ảnh tối thui, mờ nhòe thì thôi tôi cho qua luôn cho nó lẹ. Để thời gian đọc mấy blog đẹp khác sướng hơn!

Nếu bạn không phải là dân chụp ảnh chuyên nghiệp hoặc không tự tin về trình ảnh của mình, hãy thử những trang web cung cấp hình ảnh miễn phí. Cá nhân tôi hay sử dụng hình từ 2 trang là Kaboompics (hình đại diện của bài viết này) và Burst.

3. Viết mà như đi đánh trận

Viết blog là một trận chiến giữa “cái mình muốn viết” và “cái mình phải viết”. Ví dụ có những ngày tôi tự nhiên muốn viết về mấy bụi hoa tulip ngoài vườn, hoặc muốn tả cảnh mùa xuân đẹp đẽ chim chóc hót vang trời ở nơi tôi đang sống.

Nhưng sau đó tôi phải đối diện với thực tế là 2 chủ đề đó không có liên quan gì tới du lịch hết. Và tôi thì cũng không phải đang sống giữa lòng Paris hoa lệ để mà viết chút xíu về hoa mộc lan, hoa anh đào nở tưng bừng, rồi sau đó thành một bài du lịch Paris mùa xuân được!

Một cuộc chiến (không biết có cân sức hay không) giữa “cái mình muốn làm” và “cái mình phải làm” là như vậy đó!

4. Viết blog không có nhàn hạ đâu

Cực. Rất cực nữa là đằng khác!

Khi đi làm, dù việc ai nấy làm nhưng bên cạnh bạn còn có cả một team với nhiều đồng nghiệp sẵn sàng giúp đỡ. Lỡ bạn bịnh phải nghỉ phép, người ta có thể sẽ gánh việc dùm bạn vài ngày. Khi bạn cần giúp, đã có team hỗ trợ. Nếu xui rủi bạn gặp sự cố kỹ thuật thì kiểu gì phòng IT cũng bị lôi ra trước tiên 🙂

Còn bây giờ bạn viết blog một mình – từ việc mua host với tên miền cho tới cài đặt cái theme cho blog. Trục trặc một cái là phải mail hỏi trực tiếp developer, sau đó cặm cụi ngồi chỉnh lại theo chỉ dẫn. Chưa kể có khi đọc chỉ dẫn cũng còn không hiểu, lại phải lụi cụi gõ mail hỏi lại coi người ta nói cái gì!

Hoặc giả khi bạn bị bịnh, mà trong tháng có bài cần phải viết. Lúc này thì phải lựa chọn, một là ngồi dậy ráng viết cho xong rồi… trùm mền bịnh tiếp, hai là thôi kệ mie hết đi, mệt quá không viết lách gì hết. Tùy bạn thôi!

Sau một năm viết blog du lịch…

Tôi vẫn còn nhận ra rất nhiều vấn đề trong cái blog nhỏ của mình, và mỗi ngày tôi lại cặm cụi vừa đọc vừa học. Mình không phải là người được đào tạo về IT, marketing, viết lách chuyên nghiệp thì chỉ còn nước học từ những blogger nổi tiếng trong lĩnh vực mình đang theo đuổi mà thôi. Tuy chậm chân một chút, nhưng thà trễ còn hơn là không bao giờ.

Khi viết tới đây, tôi nhận ra những bài học & lời khuyên của mình có lẽ thích hợp với những bạn đọc đang có ý định viết blog và trở thành blogger chuyên nghiệp. Nếu bạn viết blog chỉ để vui là chính như một dạng nhật ký online, mọi thứ đều dễ dàng và nhạn hạ hơn nhiều. Nhưng một khi đã xác định là công việc thì cái gì cũng cần đầu tư thời gian, công sức, tiền bạc quan trọng nhất là trách nhiệm nữa!

Vậy nếu bạn cũng là/đang trên đường trở thành blogger chuyên nghiệp,
bạn có gặp những khó khăn giống tôi không?
Hãy cùng chia sẻ những vấn đề mình gặp phải trong “sự nghiệp viết blog” nhé!

PIN IT!

Read More
Italia

Những ngày đi phượt Italia (Phần cuối)

Mời bạn click vào hình để xem lại “Những ngày đi phượt Italia – Phần 1”

và/hoặc “Phần 2”


Nếu tháng Bảy là những chuyến đi tưng bừng tới mức muốn khánh kiệt (có cả tranh thủ mua sắm saldo mùa hè nữa), tháng Tám là những trải nghiệm ở những thành phố nhỏ miền Trung nước Ý cùng bà bạn già Barbara người Đức, thì tháng Chín – tháng cuối cùng tôi đi học hè ở Ý – là tháng… tôi gần như không đi du lịch!

Hết tiền rồi, lấy gì mà đi???

Nếu không nhờ chị Quỳnh Thy, chị bạn cùng học tiếng Ý của tôi ngày trước ở trường Nhân Văn, gọi điện thoại rủ rê tôi xuống phía Nam chỗ anh chị ở, thì có lẽ cả cái tháng Chín trôi qua với những buổi đến giảng đường, những ngày đi lòng vòng quanh Perugia giờ đã trở nên quen thuộc đến mức… hơi chán.

Chị nói tháng Chín ở Lanciano có lễ hội Mastrogiurato nổi tiếng lắm, có từ thời Trung Cổ lận, em đi chắc chắn sẽ thích. Suy đi tính lại, vé xe bus cũng không nhiều, ở nhờ nhà anh chị, ăn thì cũng có bao nhiêu, thế là tôi lại quẩy ba-lô con cóc, lên đường đi phượt Italia lần cuối cùng!


Tháng Chín:

Lanciano

Nhiều người, trong đó có cả thầy dạy tiếng Ý của tôi, đều không biết Lanciano là chỗ hóc bà tó nào hết! Nôm na là nếu bạn đi du lịch ở Việt Nam, thay vì đi Hạ Long, Nha Trang, Sài Gòn, Hà Nội thì bạn nói “tui đi thị trấn Ngã Bảy” vậy đó. Thị trấn Ngã Bảy ở Phụng Hiệp, Cần Thơ, trên đường xuống Sóc Trăng.

Tôi đón xe bus đi Lanciano vào đầu tháng Chín. Ngồi xe cả buổi trời tê hết cả tứ chi, cuối cùng thì đến chiều tôi cũng tới nơi. Anh chị đánh xe ra đón rồi đưa tôi về nhà. Nhà thì còn ở một chỗ hóc bà tó hơn cả cái tên Lanciano nữa. Nếu thị trấn Ngã Bảy chưa đủ làm bạn bối rối thì tôi nói tiếp là “tui đi tới đó chơi nhưng nhà ở cầu Lò Đường”. Cầu Lò Đường là cái cầu… bắc ngang qua cái lò đường, gần chợ Ngã Bảy.

Sáng hôm sau, anh Giampiero chở tôi đi lòng vòng trong thành phố, ghé tiệm bánh mì, tiệm cà phê này nọ của dân trong vùng. Điều tôi ấn tượng nhất chính là trên tường nhà, ngoài treo hình hoặc tượng Chúa bị đóng đinh trên cây thánh giá, người dân ở đây còn treo cả hình… Berlusconi nữa.

Silvio Berlusconi là một chính trị gia khá… tai tiếng. Những bài viết về ông (ở Việt Nam) đa phần là chê bai nhiều hơn khen ngợi. Và như thế hình thành trong đầu tôi hình ảnh một ông Berlusconi ăn chơi sa đọa giống như ông vua Lê Ngọa Triều ở VN mình hồi xưa vậy.

Khi tôi nói chuyện với anh G. về hình ảnh Berlusconi trong đầu tôi và nhiều người VN, anh nói có thể mọi người đúng, rằng ổng ăn chơi gái gú này nọ, nhưng người Ý họ có những lý lẽ riêng để “bảo vệ” hình ảnh Thủ tướng của mình. Nếu không thích ông, họ đã không để hình ông ở một nơi trang trọng như vậy trong nhà. Và một khi đã thích, thì phải có lý do gì đó người ta mới thích!

Tôi không nói gì thêm nữa, phần vì quá biết truyền thông trong nước có… bao nhiêu chiều. Phần vì tôi không đủ lý lẽ để phản bác lại anh, một người Ý chính hiệu, cũng thích và ủng hộ Berlusconi. Chuyện này khiến tôi nhớ tới ông Trump. Ai chê bai cứ chê bai, ai khen ngợi cứ khen ngợi, chỉ có dân Mỹ sống ở Mỹ mới biết họ và cả nước Mỹ đang cần gì & muốn gì, và đó cũng là lý do vì sao bây giờ ổng là… Tổng thống!

Thôi quay trở lại chuyện du lịch.

Biển Adriantic
© G. Sera

Hai tháng trời sống trên núi, tôi rất ít khi được ăn hải sản tươi sống. Có chăng là đồ đông lạnh, hoặc mấy món cá hồ thịt nhạt nhẽo bở rạc. Lanciano là xứ biển, thế là tôi được đãi món mực khoanh chiên giòn ngon tuyệt cú mèo.

Ngoài mực ra thì ở đây còn có món pizza cá… gì đó, nhìn như con cá cơm, mằn mặn, mùi cũng là lạ. Chị Thy rất kết món này, còn tôi chỉ ăn một miếng cho biết, chứ thực ra không hảo.

Rồi ngoài mực khoanh và cá-gì-đó ra thì Lanciano có món thịt cừu xiên que nướng arrosticini. Món này rất đơn giản, bao gồm thịt cừu được cắt miếng nhỉnh hơn hột xí ngầu chút xíu, ướp gia vị rồi nướng trên bếp than hồng, nướng tới đâu mỡ chảy ra nghe xèo xèo, hương thơm bay tới đó! Món này ngon tới mức tôi tự tin nói rằng đây là món thịt cừu duy nhất mà tôi có thể ăn được cho tới bây giờ!

Thịt cừu nướng bếp than arrosticini
© G. Sera

Mà quên, lý do chính kéo tôi đến Lanciano là lễ hội Mastrogiurato!

Đây là lễ hội tái hiện lại cảnh bầu ra ông chủ phường buôn, gọi là ông Mastrogiurato. Thường ở các làng mạc, thị trấn nhỏ ở Ý có rất nhiều lễ hội nhỏ xuất phát từ một sự kiện nào đó trong lịch sử, thường là thời Trung cổ. Vì lễ hội nhỏ và mang tính địa phương như vậy nên gần như không có khách du lịch nước ngoài kéo tới coi, không như vụ đua ngựa Palio di Siena hoành tráng.

Tôi nhớ như in chiều hôm đó, chị Thy và tôi đứng trên cái ban công ọp ẹp nhìn như… sắp sập của một ngôi nhà nhìn cũng oải chè đậu không kém, đưa mắt dáo dác nhìn xung quanh thì bắt gặp một chế TQ đang đẩy xe nôi em bé, bên cạnh ông chồng người Ý. 6 mắt nhìn nhau trân trối, có lẽ chế kia lần đầu gặp người châu Á ở đây, còn tôi và chị Thy cũng tròn mắt khi tưởng cả 2 là những người châu Á… duy nhất ở Lanciano hôm đó rồi chứ!

Lễ hội Mastrogiurato 2011
© G. Sera

Về lễ hội Mastrogiurato và những ngày rong chơi cuối cùng của mình trên đất Ý, tôi có viết một bài cộng tác với tạp chí du lịch Travellive, được đặt tựa là “Sống trong không gian Trung cổ”. Mời bạn xem trọn vẹn bài viết trên blog du lịch của Quyên với tựa đề gốc “Lanciano hội hè miên man”.


Khi đọc tới những dòng này, cảm ơn bạn đã kiên nhẫn cùng tôi rong ruổi qua những ngày đi phượt Italia của 6 năm về trước.

Ba tháng hè sôi động ở Ý, với tôi nó như một mối tình tuyệt đẹp. Dù “nợ” không cho tôi lấy một anh chồng người Ý như Quyên-năm-22-tuổi thường hay mơ mộng, nhưng tôi tin rằng “duyên” sẽ lại đưa tôi đến với vùng đất phía Nam này vào một ngày không xa. Để rồi khi gặp lại, tôi biết chắc rằng cố nhân sẽ vẫn khiến tim mình thổn thức như mới thuở nào.

Read More
Italia

Những ngày đi phượt Italia (Phần 2)

Mời bạn click vào hình để xem lại “Những ngày đi phượt Italia – Phần 1”.


Hết tháng Bảy đi chơi hoành tráng, tới tháng Tám thì tôi có dấu hiệu… hết tiền! Tiền học bổng (nếu tôi nhớ không lầm) thì tới cuối tháng mới được lãnh, tiền dằn túi ở nhà mang theo đã tiêu gần hết cho mấy khoản tiền nhà tiền ăn + phi vụ đi phượt Italia hồi tháng Bảy + mua hàng saldo tưng bừng mùa hè.

Ôi phụ nữ muôn đời vẫn là phụ nữ, vẫn không thoát khỏi cái bẫy đại hạ giá thời trang mỹ phẩm áo quần!

Nếu trong tháng Bảy, tôi và những người bạn đã đi hầu hết những địa điểm tham quan nổi tiếng ở Ý thì tới tháng Tám, đa phần những chuyến đi chỉ có bà bạn già Barbara và tôi cùng những chuyến xe đò dọc ngang miền Trung nước Ý.

Có lẽ vì mật độ những chuyến đi đã ít lại, những nơi chốn tôi qua cũng đã bớt xô bồ, cộng thêm người bạn đường rất tâm đầu ý hợp mà những thành phố nhỏ tôi đã ghé qua trong khoảng thời gian này để lại trong lòng nhiều kỷ niệm rất êm đềm và đẹp đẽ.

Về VN khoảng một năm sau đó, tôi có viết bài “Umbria chưa xa đã nhớ”, đăng trên tạp chí Harper’s Bazaar số mùa Thu, bao gồm 3 thành phố tôi đã ghé thăm vào tháng Tám và Perugia, nơi tôi trọ học 3 tháng hè ở Ý.


Tháng Tám:

Gubbio, Lago Trasimeno, Isola d’Elba, Spoleto, Siena (lần thứ 2)

Gubbio

Gubbio là một thành phố nhỏ gần như không tên tuổi trên bản đồ du lịch Ý. Tôi biết đến Gubbio qua lễ hội rước tượng thánh Corsa dei Ceri, diễn ra vào ngày 15/05 hằng năm. Rồi cô bạn Ấn Độ ở chung phòng kể là ở Gubbio có cái đài phun nước ngộ lắm, tôi hỏi ngộ như thế nào, bạn kêu “Ai chạy 3 vòng xung quanh nó đều sẽ hóa khùng!”, xong hăm hở khoe tôi tờ giấy… chứng nhận hóa khùng phong cách Trung cổ, đóng mộc xanh đỏ nhìn rất hoành tráng. Vậy là Barbara, tôi và Thu cùng lên đường đến với Gubbio!

Gubbio là một thành phố đúng chuẩn miền Trung, tôi túm gọn trong mấy tính từ: Trung cổ, nhỏ xíu, cheo leo, đẹp và dốc!

Sách du lịch The Rough Guide dành cho Gubbio đâu cỡ 2 trang viết, thông tin thì không khá hơn những gì tôi tìm đọc trên mạng. Trong sách họ viết đại khái là từ những bức tường thành cao trên vách núi nhìn xuống, bạn sẽ thấy một biển nhà lợp ngói cam đất trải dài hút tầm mắt. Kể ra thì cũng lãng mạn, nhưng hôm đó trời mưa xám xịt, những mái nhà cam vẫn còn đó, nhưng không được “phụ họa” thêm bời bầu trời xanh thăm thẳm nên nhìn có phần hơi… chán!

“Một biển nhà lợp ngói cam đất trải dài hút tầm mắt…”
© Misa Gjone

Mà cũng vì trời mưa nên tôi và Thu lạc mất bà Barbara. Sau này khi đã yên vị trên xe bus, bà kể là có thấy tụi tôi leo lên chụp hình ngoài quảng trường nhà thờ, kêu tên tôi quá chừng mà 2 đứa cứ tí tởn chụp hình, không nghe gì hết!

Chúng tôi đáo qua Đài phun nước của những kẻ khùng – Fontana dei Matti, và mặc dù cũng muốn thử xem mình có hóa khùng thiệt không, nhưng độ ngáo của tôi cũng có giới hạn, nên thôi tôi chọn cách… chờ coi có đám trẻ nào đi tới rồi nhảy múa điên khùng xung quanh cho mình… coi ké không! 6 năm đã qua, tôi tiếc vì mình không nhảy nhót điên khùng ở Gubbio ngày hôm đó.

Viết tới đây, tự nhiên tôi nhớ lại một câu trích dẫn khá nổi tiếng nhưng tôi không nhở tên tác giả, đại khái:

Khi nhìn lại quá khứ, người ta thường hối tiếc vì những gì mình không làm hơn là hối tiếc những điều mình đã làm.

Lago Trasimeno – Hồ Trasimeno

Hồ Trasimeno là một cái hồ trên núi, được hình thành từ một miệng núi lửa đã ngưng hoạt động từ xưa lắc xưa lơ. Lago Trasimeno mà đi sánh với Lago Como (hồ Como) thì coi như thua chắc về mức độ nổi tiếng. Nhưng ở đây có một điều mà hồ Como không có được: không có (nhiều) khách du lịch quốc tế dập dìu trên phố.


Nếu bạn đọc tới đây rồi và đang thắc mắc hồ Como gì đó ở đâu, đẹp không, đi đến đó như thế nào v.v… thì mời bạn click vào đây để tham khảo bài viết về du lịch hồ Como nhé. Anh bạn Hải Anh này chụp hình du lịch rất đẹp, mỗi lần vô đọc blog của anh là tôi chỉ muốn book vé đi chơi ngay lập tức!


Ngày hôm đó, có lẽ Barbara và tôi là 2 người nước ngoài duy nhất lang thang trên phố trưa hè ở Trasimeno.

Có một điều làm tôi tiếc vô cùng, đó là ngày trước sao mình không viết blog, hay chí ít là nhật ký cho riêng mình thôi cũng được, để còn ghi lại những cảm xúc tươi mới về một nơi chốn mình đã qua, món ăn mình đã nếm, hay những con người mình đã gặp. Để bây giờ, khi thời gian làm hao mòn trí nhớ và những lo toan của cuộc sống khiến cặp mắt nhìn đời đã thôi lãng mạn như chính tôi của 6 năm về trước, tôi nhìn những bức ảnh về nơi này mà tự nhiên thấy nhớ da diết một ngày trời rất đẹp, cùng một người bạn đồng hành rất hợp ý tâm đầu ở một chốn thanh bình nơi xứ lạ.

Bữa trưa hôm đó, chúng tôi ăn ở một nhà hàng sân vườn trên phố. Tôi nhắm mắt chọn đại một món, ai ngờ được bưng ra một… cái tộ, và món ăn trong đó là món… cá kho tộ. Tất nhiên là “cá kho tộ kiểu Ý”, làm sao có được mùi thơm đặc trưng của nước mắm, của tiêu hột và ớt cay như ở nhà.

“Cá kho tộ” kiểu Ý!

Sau bữa trưa, cả hai bắt đầu mon men tìm đường xuống hồ. Vì không rành đường nên Barbara và tôi phải đi vòng qua khu dân cư, rồi vòng qua vòng lại một hồi thì… đi lạc vô vườn nhà người ta. Ngoài vườn có cây lê trĩu quả, trái rụng kín sân. Bà Barbara người Đức, vốn thường nghiêm khắc lắm, vậy mà bữa đó cũng… xông xáo thò tay qua hàng rào dzớt mấy trái lê rụng bỏ túi ăn!

Hồ Trasimeno trong trí nhớ của tôi không có gì đặc sắc, chỉ là một cái hồ khá rộng, có bãi cát cho dân tình phơi nắng, ai thích tắm thì xuống… vọc nước cho vui, chấm hết. Mang tiếng là đi hồ, nhưng cái tộ cá kho và mấy trái lê hái trộm mới là những điều tôi nhớ nhất về nơi này.

Isola d’Elba – Đảo Elba

Đảo Elba mới nghe qua thì thấy không có gì hấp dẫn so với những đảo du lịch nổi tiếng hơn như Capri, Sicilia, Sardegna… nhưng đối với những người biết về lịch sử như… mẹ tôi thì đây là một nơi rất thú vị: đây là nơi Napoleon I từng bị lưu đày vào năm 1814.

Nói ngoài lề chút xíu về lịch sử: Sau khi quân Pháp thất trận tại Nga, Đức, bán đảo Iberia, Pháp trong cuộc chiến Liên minh thứ sáu, Napoleon I phải ký Hiệp ước Fontainebleau, chấp nhận thoái vị và chịu cảnh lưu đày trên đảo Elba. Tại đây, ông đã tiến hành nhiều cuộc cải cách kinh tế và xã hội, giúp cải thiện đời sống của người dân trên đảo.

Sau 300 ngày sống lưu vong, Napoleon I trở lại Paris vào tháng 2–1815 với tham vọng giành lại ngai vàng, để rồi một lần nữa, sau thất bại ở trận Waterloo nổi tiếng (1815), ngài tiếp tục bị đày ra đảo Saint Helena ở phía Nam Đại Tây Dương và sống những ngày tháng cuối đời tại đây.

Hôm đó, tôi đi đảo Elba cùng Barbara và Hyemi, cô bạn học người Hàn Quốc. Và tất nhiên là đi với hãng du lịch sinh viên rẻ bèo thần thánh ngay bên hông trường ĐH!

Điểm tham quan (gần như là) duy nhất của cả 3 trên đảo là bảo tàng Palazzina dei Mulini, cũng chính là căn nhà mà Hoàng đế Napoleon I từng sinh sống. Nhà gạch 2 tầng, mang đậm phong cách Địa Trung Hải. Trên lầu là loạt phòng có hành lang nhỏ và cửa sổ mở ra thấy biển xanh ngắt cùng hàng thông Ý lắc lư trong gió.

Tôi tưởng tượng mình mà là Napoleon bị lưu đày như thế này, thôi có lẽ tôi an phận thủ thường mà sống nốt phần đời còn lại ở đây cũng được, cần chi danh vọng với ngai vàng…

Spoleto

Spoleto là nơi tôi thích nhất, thương và nhớ nhất ở Ý. Chỉ đứng sau mỗi Perugia mà thôi.

Chuyến này tôi cũng chỉ đi cùng bà bạn Barbara. Và như tôi đã viết ở phần 1 trong loạt bài “Những ngày đi phượt Italia” thì bạn đồng hành trong mỗi chuyến đi du lịch rất quan trọng. Ngoài mình ra, đó là người giúp chuyến đi trở nên thành công tốt đẹp hay thất bại thảm hại! 

Với một người bạn đồng hành quá tuyệt vời như Barbara, Spoleto với tôi ngày hôm đó không chỉ là một cuộc dạo chơi cuối tuần tới một thành phố vắng.

Đó là một ngày rất đẹp, chúng tôi cùng nhau khám phá những ngóc ngách ở một trong những nơi (theo khảo sát là) đáng sống nhất trên đất Ý.

Là một buổi trưa hè cùng ngồi nhâm nhi bữa ăn đúng kiểu Italia với chai bia tươi ướp lạnh. Bữa trưa kéo dài tới tận… 2 tiếng đồng hồ!

Là một khoảnh khắc khi cùng đi dạo trong nhà thờ, nhìn thấy nắng trưa chiếu xuyên qua vòm kính, khiến cả nhà thờ sáng bừng lên rực rỡ, rồi bỗng nhiên tiếng thánh ca vang lên xóa tan đi sự yên tĩnh đang có, nhưng cũng khiến cho ngôi nhà của Chúa bỗng trở nên thần thánh hơn lúc nào hết.

Là ly rượu mạnh cay nồng vào cuối ngày, để rồi tôi vừa quýnh quánh vừa… xây xẩm mặt mày chạy vội ra ga để kịp chuyến tàu về lại Perugia quen thuộc.

Là… rốt cuộc cũng trễ tàu, chúng tôi phải tới một thành phố khác để đi một chuyến xe khác. Đó là Foligno vào một đêm ngập tràn rượu bia và những món ăn thơm ngào ngạt trong khu chợ đêm phố cổ.

Và cuối cùng là chuyến xe đêm muộn, tôi buồn ngủ chịu không nổi nên đánh một giấc trên xe, say sưa… ngả đầu vào một anh chàng Ý nào đó ngồi bên cạnh. May mà anh cũng kiên nhẫn, không… hất cái đầu lắc lư của tôi qua vai, nếu không chắc tôi đã không nhớ về Spoleto với ngập tràn xúc cảm như vậy.

Những cảm xúc của tôi về Spoleto ngày hôm đó, tôi gói lại trong bài viết “Spoleto thu vàng Nam Âu” (tựa do BTV tạp chí đặt lại, tựa gốc tôi đặt là “Trời vào thu chưa Spoleto?”), cộng tác cùng tạp chí du lịch Travellive.

Siena (lần thứ 2)

Tôi đi Siena lần thứ 2 với bạn thân của cô bạn học người Tây Ban Nha tôi quen hồi học chung chương trình trao đổi ở bên Đức! Một mối quen biết đúng kiểu vừa VN vừa Nam Âu vừa Á – Âu kết hợp!

Cũng như Assisi, vì đã đi Siena một lần vào tháng Bảy rồi nên với tôi, Siena vẫn là những chỗ đã biết mặt đặt tên, vẫn cái quảng trường méo méo hình vỏ sò thu hút bao nhiêu là khách du lịch tới chụp hình tung tóe, vẫn là những nhà thờ cổ kính thâm u, hay những giáo đường được xây từ nhiều thế kỷ trước, nay tường đá đã bạc màu theo năm tháng.

Tôi rất thích Siena, vì dù là thành phố du lịch nổi tiếng, thành phố vẫn còn một chút hồn Italia rất riêng, rất nhẹ, mà nếu chỉ đến đó lượn vài vòng trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, có lẽ người ta sẽ không đủ thời gian mà cảm nhận hết.

Một cửa hàng bán các túi gia vị khô để cho vào sốt mỳ Ý.

Ở Siena vừa có cái chộn rộn của một thành phố du lịch, nhưng vừa có cái yên bình của một thành phố nhỏ ở miền Trung nước Ý, nếu xét về độ nổi tiếng thì có lẽ hơi kém chị kém em với hai nàng Firenze (Florence) và Pisa nổi tiếng. À mà tôi viết lại để bạn khỏi lầm, Siena thuộc vùng Toscana (Tuscany, thủ phủ là Firenze) chứ không phải vùng Umbria (thủ phủ là Perugia).

Đến Siena, người ta muốn gấp gáp đi hết chỗ này chỗ kia cũng được, mà muốn thong thả ghé từng hàng quán địa phương để ngắm nghía và mua sắm, hay ngẩn ngơ đi trong dạo từng góc phố nhỏ cũng được. Cái trải nghiệm đó, tôi chỉ có thể có một lần khi đến với Siena.

Nhiều năm sau này, khi đi qua những thành phố lạ, dù biết là chộn rộn hay thanh bình đều là do cách mình hưởng thụ, nhưng mỗi chuyến đi của tôi đều có một sự gấp gáp kì lạ. Đó là vì thời gian khiến con người thay đổi, hay nơi chốn mình đi khiến tâm trạng cũng phải đổi thay? Thôi thì Siena, hẹn em ngày đó…


Mời bạn click vào hình để xem tiếp “Những ngày đi phượt Italia – Phần cuối”.

Read More
Italia

Những ngày đi phượt Italia (Phần 1)

Mùa hè năm 2011, tôi khăn gói quả mướp qua Ý du học hè 3 tháng. Đây là học bổng từ Bộ Ngoại giao Ý dành cho những người đã & đang học tiếng Ý ở Việt Nam vào thời điểm đó.

Học bổng chi trả tiền vé bay, lệ phí visa, 50% học bổng và cấp tiền sinh hoạt phí cho SV hằng tháng. Nói thiệt là tới bây giờ tôi cũng không nhớ số tiền hồi xưa mình được cấp là bao nhiêu, chỉ nhớ là phải xẻ ra đâu 200 Euro thì phải để trả 50% học phí còn lại. Phần còn lại thì trả tiền nhà, ăn uống… Rồi tôi cũng cố gắng bóp hầu bóp họng để mà còn đi phượt Italia nữa chứ!

Cách đây 6 năm, tôi không biết cái máy chụp hình nó vận hành như thế nào ngoài việc nhấn nút on/off, rồi nhấn cái nút bự nhất để chụp hình, muốn quay phim thì xoay nút qua hình cuộn phim, muốn chụp cận cảnh thì quay qua hình “bông hoa”! Hành trang du học của tôi có cái máy Sony nhỏ xíu cầm tay, chỉ cần nhấn mấy cái nút đó thôi là tha hồ chụp.

Hồi đó đi học 3 tháng, cứ cuối tuần là tôi lại cắm mặt mà đi, thường là day trip, đi về trong ngày. Giờ nhìn lại, thấy mình đi phượt Italia cũng được kha khá. 😀


Tháng Bảy:

Siena, Assisi, Napoli, Pompeii, Capri, (lại là) Assisi, Roma

Siena

Mới qua Perugia chưa ổn định được phòng ở thì tôi thấy tờ quảng cáo của đại lý du lịch gần trường về tour đi Siena coi đua ngựa. Đua ngựa Palio di Siena diễn ra chỉ có 2 lần/năm thôi, lớn và nổi tiếng lắm. Lần thứ nhất là ngày 02/07. Vậy là tôi cùng một anh và một chị bạn nữa cùng kéo nhau đi mua tour.

Dân tình tụ tập coi đua ngựa Palio di Siena tại quảng trường Piazza del Campo.
Nguồn: Pixabay.

Gọi là tour cho sang chứ thực ra là vé xe bus + anh chàng HVD nói tiếng Ý như người Ý (vì ảnh đúng là người Ý), nói liến thoắng tới mức tôi bó tay khỏi nghe luôn. Ăn uống tự túc, sáng đúng giờ xe chở đi, chiều đúng giờ xe đưa về. Chấm hết!

6 năm trôi qua, tôi không nhớ nổi mình đã đi đâu, làm gì ở Siena. Tất nhiên là phải vô coi cho bằng được cái vụ đua ngựa. Rồi thì đi loanh quanh chụp hình (không có chút gì là nghệ thuật), ăn gelato, ngắm phố ngắm phường đúng kiểu DHS ngáo ngáo mới qua. Tôi nhớ lần đó, vì không chuẩn bị đồ ăn trưa nên 2 chị em phải ăn ké đồ của ông anh đi cùng. Anh Dũng làm mì Ý. Có trộn cả mắm tép vào thì phải. Tôi đói quá nên cứ vậy mà chiến đấu, nhưng giờ nghĩ lại thấy buồn cười. Mì Ý trộn mắm tép.

Assisi

Một tuần sau khi tôi tới Ý thì gia đình ông anh họ ở Na Uy kéo xuống thăm, bao gồm ông anh và 2 đứa cháu. Lúc này tôi cũng đâu có rành rọt vùng Umbria gì cho cam, nên thôi cả đám kéo nhau đi Assisi gần đó cho nó lành.

Assisi là một thành phố rất… sùng đạo. Ở đây có Vương cung thánh đường Thánh Francesco (Basilica di San Francesco) rất nổi tiếng. Tôi là người vô thần, lại không có nhiều hứng thú tìm hiểu về lịch sử tôn giáo lắm nên đi ngắm thánh đường với cặp mắt của một kẻ ngoại đạo tuyệt đối. Bây giờ nghĩ lại mới thấy khá là tiếc, vì nếu chịu khó tìm hiểu & đọc thêm tư liệu, chắc chắn những dòng viết này bây giờ đã khác.

Vương cung thánh đường Thánh Francesco (Basilica di San Francesco)

Thành phố rất thanh bình, không quá nhiều khách du lịch châu Á như mấy thành phố lớn như Roma, Milano. Các ngôi nhà trong phố chính được xây bằng một loại gạch gì đó mà khi ánh nắng chiều hè chiếu vào, tường gạch lấp lánh ánh hồng rất đẹp, nhưng phố ở Assisi thì dốc kinh khủng, có lẽ cũng là đặc điểm chung của địa hình miền Trung nước Ý (tôi khá dốt địa lý, nhưng thích tìm hiểu về… địa chất!) nên đi bộ một hồi là mệt muốn đứt hơi!

Cả 4 người cứ đi mãi, đi mãi tới chiều thì quay lại nhà ga, nhưng lúc này đã lỡ mất xe rồi. Thế là đành ngồi chờ thời ở ga xép. Cùng chờ với chúng tôi có 2 mẹ con người Áo, bà mẹ hồi trẻ cũng từng học ở Perugia, còn cô con gái đang làm PhD ở Đại học Oslo. Quả là trái đất rất nhỏ!

Buổi tối về tới Perugia, cả nhà kéo nhau vào một quán pizza nhỏ ngay kế bên trường Đại học. Lại một lần nữa tôi bị mấy tờ quảng cáo du lịch hấp dẫn. Cũng cái hãng tour lần trước đi Siena. Nhưng lần này là đi hẳn Napoli, Pompeii và Capri!

Napoli, Pompeii, Capri

Tôi nhớ hồi học năm 3 đại học, tôi chọn môn văn chương Đức. Một trong số những truyện ngắn trong chương trình có tựa là “Phải thấy Napoli”. Nội dung đại loại có một ông già, hồi trẻ làm cho nhà máy ở đối diện nhà. Sau đó ông nghỉ hưu, nhưng vì chán ghét nhà máy quá nên xây cái hàng rào che tầm nhìn lại. Tới lúc ông hấp hối, ông mới gọi người tới dỡ bỏ hàng rào đó đi để ông được thấy nhà máy đó một lần trước khi chết. Sau đó thì ông nhắm mắt xuôi tay.

Nội dung câu chuyện hoàn toàn không liên quan gì tới… du lịch hay thành phố Napoli thật ở bên Ý cả, nhưng cái ý nghĩa sâu xa của nó là có những nơi, mình phải thấy (lại) một lần trong đời, rồi có trở về làm cát bụi cũng an lòng. Vậy thì tôi cũng muốn đến Napoli!

Trước khi tới đây, tôi nghe đồn/được biết Napoli là thủ phủ của các băng đảng mafia ở Ý. Thần hồn át thần tính, tôi tới Napoli rồi đi dạo phố mà người cứ run như cầy sấy, sợ tên bay đạn lạc vèo vèo giữa phố phường, xui rủi sao… trúng mình thì có nước… ăn cho hết!

May quá không phải ăn viên kẹo đồng của mafia Ý nào cả!

Chuyến đi Napoli này tôi học được vài điều lạ lùng từ cách các bạn nước ngoài đi du lịch. Đó là họ đi không thụ động như mình. Trước khi tới Ý, tôi chỉ đi loanh quanh trong nước, sau đó đi Campuchia theo tour của trường của mẹ tôi, cuối cùng thì đi Đức 1 tháng, cũng theo diện học bổng. Vì vậy, tôi hoàn toàn không có khái niệm “đi phượt” hay “đi bụi” hay gì hết mà hoàn toàn ỷ lại vào một anh/chị guide nào đó chỉ tụi tôi đi hết chỗ này tới chỗ kia, rồi liến thoắng giải thích ABC này nọ như kiểu ở VN mình.

Tôi. Lầm. To!

Trên xe bus, dân tình ai cũng cầm ít nhất một cuốn sách hướng dẫn du lịch rất hoành tráng, chí ít cũng là mấy tờ thông tin in ra từ trên mạng, gạch xanh gạch đỏ như kiểu tài liệu ôn thi nhìn rất ghê. Chưa kể còn có cả sổ tay, ghi lại check-list này nọ, rồi máy ảnh thì như đại bác cầm tay, chỉ nhìn thôi là tôi đã… ngưỡng mộ lắm rồi!

Và trên tinh thần đi tour giá bèo, ai cũng biết là không có chuyện ăn trưa ăn tối nên cũng cụ bị đồ ăn mang theo. Trừ 4 người Việt Nam ngáo ngơ này.

Thực ra là có, tụi tôi có mua bánh mì kẹp thịt heo quay kiểu Ý porchetta mang theo ăn dọc đường.

Và không quên mang theo 1 chai nước tương Maggi loại 1 lít để xịt vô ăn với bánh mì!!!

Napoli trong trí nhớ của tôi bây giờ chỉ là quần áo phơi phóng y như ở Việt Nam, phố phường lộn xộn, xe cộ náo loạn, và tinh thần cảnh giác cao độ “ở đâu cũng có mafia”. Bữa trưa, thằng cháu tìm được cái quán pizza mà theo sách The Rough Guide “gáy” thì là nơi Tổng thống Bush (con) từng ghé ăn. Vậy thì mình cũng ghé ăn. Ở Ý nghe đồn đâu 1 người ăn hết 1 cái pizza. Tôi ăn 1… nửa cái, mắt muốn trợn trắng!

Đi đến trưa thì cả đám lục tục kéo nhau lên xe để đi đến Pompeii. Đây là một địa danh du lịch khảo cổ nổi tiếng nhất nhì thế giới. Và cũng là Pompeii, sau 6 năm nhìn lại, tôi học được một bài học quý giá:

Bạn đồng hành trong mỗi chuyến đi du lịch rất quan trọng.
Ngoài bạn ra, đó là người góp phần giúp chuyến đi trở nên thành công tốt đẹp hay thất bại thảm hại.

Pompeii là một nơi rất ấn tượng. Ấn tượng bởi sự hoành tráng của một thành phố cổ đại, được quy hoạch rất quy củ, quy mô rộng lớn với cơ sở hạ tầng không thua kém gì một thành phố kiểu mẫu thời hiện đại, thậm chí còn có cả… nhà thổ nữa mà. Núi lửa đã phá hủy toàn bộ thành phố, và nó diễn ra nhanh đến mức người dân không kịp sơ tán, bị tro núi lửa chôn sống trong tư thế hoảng loạn. Con người là vậy, còn đồ vật cũng bị tro núi lửa bao phủ, khiến chúng như “đông đặc” lại sau cả ngàn năm. Mọi thứ trong thành phố đều rất sống động, nhưng tất cả đều đã chết.

Hoang tàn Pompeii

Ngày hôm sau, xe lại chở chúng tôi tới bến phà để đi Capri – Capri nổi tiếng qua bài nhạc Pháp “Capri c’est fini” hồi mấy năm 60. Capri là một thành phố du lịch, nhưng đồng thời cũng là địa điểm nghỉ dưỡng của giới nhà giàu phương Tây. Ở đây nghe đâu toàn biệt thự triệu đô của mấy tài tử Hollywood, tài phiệt, giới doanh nhân giàu nứt đố đổ vách.

Thay vì tham quan Capri trên đồi thì chúng tôi chọn đi tham quan hang động bằng thuyền nhỏ. Chuyến đi đó tôi nhớ được 3 điều: hang động màu xanh rất đẹp, dân lái đò hát bài Santa Lucia nghe echo trong hang rất hay & thuyền lắc quá làm dân tình “hò” xanh mặt!

Một góc Capri

Biển ở Capri là bãi đá sỏi chứ không phải bãi cát như ở Việt Nam. Dân tình thì nằm dài ra phơi nắng như bà con ngư dân phơi cá. Những ai có làn da rám nâu nhìn còn đẹp, còn lại thì cứ trắng như mực một nắng! Tôi cũng bon chen tắm biển cho giống với người ta, nhưng ngồi một lúc là chịu không nổi, đành chui vô bóng râm tạo dáng chụp hình!

Chán quá, bãi biển chả có ai bán nghêu sò ốc hến tôm cua gì hết để ngồi ăn cho đỡ buồn miệng!

(Lại là) Assisi

Lần thứ 2 tôi đi Assisi là với chị Thanh. Chị Thanh với tôi mới quen nhau ở Ý nhưng 2 chị em khá tâm đầu ý hợp. Chị chưa đi Assisi, còn tôi đã đi 1 lần rồi nên “rành” hơn hẳn. Thế là lần thứ 2 trong tháng Bảy, tôi lại đi Assisi.

Assisi lần thứ nhất hay lần thứ hai thì đều như nhau cả, cũng nhiêu đó cảnh, nhiêu đó thứ để tham quan, nhưng đi với chị thì tôi được chụp cho rất nhiều hình đẹp, hehe!

Tôi đang lên kế hoạch đi phượt Italia 3 tuần vào mùa thu, lịch trình có cả Assisi. Lần thứ ba quay trở lại thành phố, biết đâu tôi sẽ học được nhiều điều mới lạ.

Đường nào cũng (phải) đến La Mã

Tôi đi Roma, với bà bạn già người Đức Barbara, chị Thanh và Thu, cô bạn Hà Nội cũng đi chung cái học bổng này giống tôi. Và tất nhiên là cũng cái hãng du lịch sinh viên giá bèo ngay cạnh trường Đại học.

Lần này tôi đi du lịch đã… có ý thức và trách nhiệm hơn nên đầu tư mua hẳn 1 cuốn sách với cái tên rất kêu: “100 điều miễn phí bạn phải làm ít nhất một lần ở Roma”. Tôi đi Roma sáng đi chiều về, làm được 10 điều đó thôi chắc cũng siêu phàm lắm rồi, huống chi 100 điều. Vậy nhưng vẫn vác cuốn sách đi theo cho nó có khí thế!

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi ở Roma là bảo tàng Vatican. Ngày Chủ nhật cuối cùng của tháng, bảo tàng mở cửa miễn phí nên dân tình đứng xếp hàng vô coi rất đông. Tôi đứng xếp hàng đâu khoảng 2 tiếng thì mới tới lượt vô bên trong. Lại một lần nữa, một người vô thần ghé thăm một địa điểm mang tính chất tôn giáo thì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Tôi chỉ ấn tượng mỗi cái cầu thang xoắn ốc ở đó. Sau này, khi viết bài về Roma, tôi có tả lại cái cầu thang ấy như thế này:

Từ trên cao nhìn xuống, cầu thang tạo thành một hình xoắn ốc hoàn hảo. Du khách cứ bước xuống, người nhỏ dần, nhỏ dần đến khi chỉ còn là một chấm màu trên nền đá xám. Trong ánh sáng ngày rọi xuống cầu thang qua giếng trời khổng lồ bằng kính, hình ảnh đơn giản ấy khoác lên mình một màu sắc ảo diệu, khiến tôi liên tưởng đến những con người đang cuồng điên trong vòng xoáy của cuộc đời. Và ở trên cao kia, Chúa trời có đang lặng lẽ quan sát những con chiên?

Cầu thang xoắn ốc nổi tiếng trong bảo tàng Vatican (Musei Vaticano)

Rời khỏi bảo tàng thì cũng đã quá trưa. Thu và tôi lân la tới mấy hàng bán thức ăn chặt chém khách du lịch ngay gần đó, rồi ăn 2 phần bánh mì khô khốc. Sau đó thì lôi nhau ra chụp choẹt ảnh ọt này nọ chứ không màng đi đâu hết. Rồi cũng không biết sao cuối cùng tụi tôi tách ra, chị Thanh và Thu đi coi đấu trường La Mã, tôi thì tìm tới chỗ The Spanish Steps, đài phun nước Trevi, rồi cũng thảy đồng xu rồi cầu xin này nọ rất thành tâm. Không biết do đài phun nước… thiêng thật, hay là do tôi… thành tâm thật mà những gì tôi cầu xin lúc đó giờ đã trở thành sự thật!

Tới cuối ngày thì 3 chúng tôi lại sát nhập lại với nhau, nhưng lần này tôi với chị Thanh bắt xe bus đi tìm La Bocca della Verità – Cái miệng của sự thật. Nghe đồn rằng muốn kiểm chứng coi ai nói thiệt hay nói xạo, người nói phải đút tay vô cái miệng bằng đá này. Nếu nói xạo, cái miệng đá sẽ cắn đứt tay kẻ xạo sự! Tới nơi, thấy cái miệng đá nằm trong khuôn viên một công trình nào đó, có khóa có xích cẩn thận, không cách chi vô được. Hai chị em lại tiu nghỉu đón xe bus quay về điểm tập kết rồi theo đoàn về lại phố núi Perugia.


Mời bạn click vào hình để xem tiếp “Những ngày đi phượt Italia – Phần 2”.

Read More
1 21 22 23 32
Page 22 of 32