Please assign a menu to the primary menu location under menu

Những ngày đi phượt Italia (Phần 1)

Mùa hè năm 2011, tôi khăn gói quả mướp qua Ý du học hè 3 tháng. Hồi đó cứ cuối tuần là tôi lại cắm mặt mà đi, thường là day trip. Giờ nhìn lại, thấy mình đi phượt Italia cũng được kha khá :-D
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mùa hè năm 2011, tôi khăn gói quả mướp qua Ý du học hè 3 tháng. Đây là học bổng từ Bộ Ngoại giao Ý dành cho những người đã & đang học tiếng Ý ở Việt Nam vào thời điểm đó.

Học bổng chi trả tiền vé bay, lệ phí visa, 50% học bổng và cấp tiền sinh hoạt phí cho SV hằng tháng. Nói thiệt là tới bây giờ tôi cũng không nhớ số tiền hồi xưa mình được cấp là bao nhiêu, chỉ nhớ là phải xẻ ra đâu 200 Euro thì phải để trả 50% học phí còn lại. Phần còn lại thì trả tiền nhà, ăn uống… Rồi tôi cũng cố gắng bóp hầu bóp họng để mà còn đi phượt Italia nữa chứ!

Cách đây 6 năm, tôi không biết cái máy chụp hình nó vận hành như thế nào ngoài việc nhấn nút on/off, rồi nhấn cái nút bự nhất để chụp hình, muốn quay phim thì xoay nút qua hình cuộn phim, muốn chụp cận cảnh thì quay qua hình “bông hoa”! Hành trang du học của tôi có cái máy Sony nhỏ xíu cầm tay, chỉ cần nhấn mấy cái nút đó thôi là tha hồ chụp.

Hồi đó đi học 3 tháng, cứ cuối tuần là tôi lại cắm mặt mà đi, thường là day trip, đi về trong ngày. Giờ nhìn lại, thấy mình đi phượt Italia cũng được kha khá. 😀


Tháng Bảy:

Siena, Assisi, Napoli, Pompeii, Capri, (lại là) Assisi, Roma

Siena

Mới qua Perugia chưa ổn định được phòng ở thì tôi thấy tờ quảng cáo của đại lý du lịch gần trường về tour đi Siena coi đua ngựa. Đua ngựa Palio di Siena diễn ra chỉ có 2 lần/năm thôi, lớn và nổi tiếng lắm. Lần thứ nhất là ngày 02/07. Vậy là tôi cùng một anh và một chị bạn nữa cùng kéo nhau đi mua tour.

Dân tình tụ tập coi đua ngựa Palio di Siena tại quảng trường Piazza del Campo.
Nguồn: Pixabay.

Gọi là tour cho sang chứ thực ra là vé xe bus + anh chàng HVD nói tiếng Ý như người Ý (vì ảnh đúng là người Ý), nói liến thoắng tới mức tôi bó tay khỏi nghe luôn. Ăn uống tự túc, sáng đúng giờ xe chở đi, chiều đúng giờ xe đưa về. Chấm hết!

6 năm trôi qua, tôi không nhớ nổi mình đã đi đâu, làm gì ở Siena. Tất nhiên là phải vô coi cho bằng được cái vụ đua ngựa. Rồi thì đi loanh quanh chụp hình (không có chút gì là nghệ thuật), ăn gelato, ngắm phố ngắm phường đúng kiểu DHS ngáo ngáo mới qua. Tôi nhớ lần đó, vì không chuẩn bị đồ ăn trưa nên 2 chị em phải ăn ké đồ của ông anh đi cùng. Anh Dũng làm mì Ý. Có trộn cả mắm tép vào thì phải. Tôi đói quá nên cứ vậy mà chiến đấu, nhưng giờ nghĩ lại thấy buồn cười. Mì Ý trộn mắm tép.

Assisi

Một tuần sau khi tôi tới Ý thì gia đình ông anh họ ở Na Uy kéo xuống thăm, bao gồm ông anh và 2 đứa cháu. Lúc này tôi cũng đâu có rành rọt vùng Umbria gì cho cam, nên thôi cả đám kéo nhau đi Assisi gần đó cho nó lành.

Assisi là một thành phố rất… sùng đạo. Ở đây có Vương cung thánh đường Thánh Francesco (Basilica di San Francesco) rất nổi tiếng. Tôi là người vô thần, lại không có nhiều hứng thú tìm hiểu về lịch sử tôn giáo lắm nên đi ngắm thánh đường với cặp mắt của một kẻ ngoại đạo tuyệt đối. Bây giờ nghĩ lại mới thấy khá là tiếc, vì nếu chịu khó tìm hiểu & đọc thêm tư liệu, chắc chắn những dòng viết này bây giờ đã khác.

Vương cung thánh đường Thánh Francesco (Basilica di San Francesco)

Thành phố rất thanh bình, không quá nhiều khách du lịch châu Á như mấy thành phố lớn như Roma, Milano. Các ngôi nhà trong phố chính được xây bằng một loại gạch gì đó mà khi ánh nắng chiều hè chiếu vào, tường gạch lấp lánh ánh hồng rất đẹp, nhưng phố ở Assisi thì dốc kinh khủng, có lẽ cũng là đặc điểm chung của địa hình miền Trung nước Ý (tôi khá dốt địa lý, nhưng thích tìm hiểu về… địa chất!) nên đi bộ một hồi là mệt muốn đứt hơi!

Cả 4 người cứ đi mãi, đi mãi tới chiều thì quay lại nhà ga, nhưng lúc này đã lỡ mất xe rồi. Thế là đành ngồi chờ thời ở ga xép. Cùng chờ với chúng tôi có 2 mẹ con người Áo, bà mẹ hồi trẻ cũng từng học ở Perugia, còn cô con gái đang làm PhD ở Đại học Oslo. Quả là trái đất rất nhỏ!

Buổi tối về tới Perugia, cả nhà kéo nhau vào một quán pizza nhỏ ngay kế bên trường Đại học. Lại một lần nữa tôi bị mấy tờ quảng cáo du lịch hấp dẫn. Cũng cái hãng tour lần trước đi Siena. Nhưng lần này là đi hẳn Napoli, Pompeii và Capri!

Napoli, Pompeii, Capri

Tôi nhớ hồi học năm 3 đại học, tôi chọn môn văn chương Đức. Một trong số những truyện ngắn trong chương trình có tựa là “Phải thấy Napoli”. Nội dung đại loại có một ông già, hồi trẻ làm cho nhà máy ở đối diện nhà. Sau đó ông nghỉ hưu, nhưng vì chán ghét nhà máy quá nên xây cái hàng rào che tầm nhìn lại. Tới lúc ông hấp hối, ông mới gọi người tới dỡ bỏ hàng rào đó đi để ông được thấy nhà máy đó một lần trước khi chết. Sau đó thì ông nhắm mắt xuôi tay.

Nội dung câu chuyện hoàn toàn không liên quan gì tới… du lịch hay thành phố Napoli thật ở bên Ý cả, nhưng cái ý nghĩa sâu xa của nó là có những nơi, mình phải thấy (lại) một lần trong đời, rồi có trở về làm cát bụi cũng an lòng. Vậy thì tôi cũng muốn đến Napoli!

Trước khi tới đây, tôi nghe đồn/được biết Napoli là thủ phủ của các băng đảng mafia ở Ý. Thần hồn át thần tính, tôi tới Napoli rồi đi dạo phố mà người cứ run như cầy sấy, sợ tên bay đạn lạc vèo vèo giữa phố phường, xui rủi sao… trúng mình thì có nước… ăn cho hết!

May quá không phải ăn viên kẹo đồng của mafia Ý nào cả!

Chuyến đi Napoli này tôi học được vài điều lạ lùng từ cách các bạn nước ngoài đi du lịch. Đó là họ đi không thụ động như mình. Trước khi tới Ý, tôi chỉ đi loanh quanh trong nước, sau đó đi Campuchia theo tour của trường của mẹ tôi, cuối cùng thì đi Đức 1 tháng, cũng theo diện học bổng. Vì vậy, tôi hoàn toàn không có khái niệm “đi phượt” hay “đi bụi” hay gì hết mà hoàn toàn ỷ lại vào một anh/chị guide nào đó chỉ tụi tôi đi hết chỗ này tới chỗ kia, rồi liến thoắng giải thích ABC này nọ như kiểu ở VN mình.

Tôi. Lầm. To!

Trên xe bus, dân tình ai cũng cầm ít nhất một cuốn sách hướng dẫn du lịch rất hoành tráng, chí ít cũng là mấy tờ thông tin in ra từ trên mạng, gạch xanh gạch đỏ như kiểu tài liệu ôn thi nhìn rất ghê. Chưa kể còn có cả sổ tay, ghi lại check-list này nọ, rồi máy ảnh thì như đại bác cầm tay, chỉ nhìn thôi là tôi đã… ngưỡng mộ lắm rồi!

Và trên tinh thần đi tour giá bèo, ai cũng biết là không có chuyện ăn trưa ăn tối nên cũng cụ bị đồ ăn mang theo. Trừ 4 người Việt Nam ngáo ngơ này.

Thực ra là có, tụi tôi có mua bánh mì kẹp thịt heo quay kiểu Ý porchetta mang theo ăn dọc đường.

Và không quên mang theo 1 chai nước tương Maggi loại 1 lít để xịt vô ăn với bánh mì!!!

Napoli trong trí nhớ của tôi bây giờ chỉ là quần áo phơi phóng y như ở Việt Nam, phố phường lộn xộn, xe cộ náo loạn, và tinh thần cảnh giác cao độ “ở đâu cũng có mafia”. Bữa trưa, thằng cháu tìm được cái quán pizza mà theo sách The Rough Guide “gáy” thì là nơi Tổng thống Bush (con) từng ghé ăn. Vậy thì mình cũng ghé ăn. Ở Ý nghe đồn đâu 1 người ăn hết 1 cái pizza. Tôi ăn 1… nửa cái, mắt muốn trợn trắng!

Đi đến trưa thì cả đám lục tục kéo nhau lên xe để đi đến Pompeii. Đây là một địa danh du lịch khảo cổ nổi tiếng nhất nhì thế giới. Và cũng là Pompeii, sau 6 năm nhìn lại, tôi học được một bài học quý giá:

Bạn đồng hành trong mỗi chuyến đi du lịch rất quan trọng.
Ngoài bạn ra, đó là người góp phần giúp chuyến đi trở nên thành công tốt đẹp hay thất bại thảm hại.

Pompeii là một nơi rất ấn tượng. Ấn tượng bởi sự hoành tráng của một thành phố cổ đại, được quy hoạch rất quy củ, quy mô rộng lớn với cơ sở hạ tầng không thua kém gì một thành phố kiểu mẫu thời hiện đại, thậm chí còn có cả… nhà thổ nữa mà. Núi lửa đã phá hủy toàn bộ thành phố, và nó diễn ra nhanh đến mức người dân không kịp sơ tán, bị tro núi lửa chôn sống trong tư thế hoảng loạn. Con người là vậy, còn đồ vật cũng bị tro núi lửa bao phủ, khiến chúng như “đông đặc” lại sau cả ngàn năm. Mọi thứ trong thành phố đều rất sống động, nhưng tất cả đều đã chết.

Hoang tàn Pompeii

Ngày hôm sau, xe lại chở chúng tôi tới bến phà để đi Capri – Capri nổi tiếng qua bài nhạc Pháp “Capri c’est fini” hồi mấy năm 60. Capri là một thành phố du lịch, nhưng đồng thời cũng là địa điểm nghỉ dưỡng của giới nhà giàu phương Tây. Ở đây nghe đâu toàn biệt thự triệu đô của mấy tài tử Hollywood, tài phiệt, giới doanh nhân giàu nứt đố đổ vách.

Thay vì tham quan Capri trên đồi thì chúng tôi chọn đi tham quan hang động bằng thuyền nhỏ. Chuyến đi đó tôi nhớ được 3 điều: hang động màu xanh rất đẹp, dân lái đò hát bài Santa Lucia nghe echo trong hang rất hay & thuyền lắc quá làm dân tình “hò” xanh mặt!

Một góc Capri

Biển ở Capri là bãi đá sỏi chứ không phải bãi cát như ở Việt Nam. Dân tình thì nằm dài ra phơi nắng như bà con ngư dân phơi cá. Những ai có làn da rám nâu nhìn còn đẹp, còn lại thì cứ trắng như mực một nắng! Tôi cũng bon chen tắm biển cho giống với người ta, nhưng ngồi một lúc là chịu không nổi, đành chui vô bóng râm tạo dáng chụp hình!

Chán quá, bãi biển chả có ai bán nghêu sò ốc hến tôm cua gì hết để ngồi ăn cho đỡ buồn miệng!

(Lại là) Assisi

Lần thứ 2 tôi đi Assisi là với chị Thanh. Chị Thanh với tôi mới quen nhau ở Ý nhưng 2 chị em khá tâm đầu ý hợp. Chị chưa đi Assisi, còn tôi đã đi 1 lần rồi nên “rành” hơn hẳn. Thế là lần thứ 2 trong tháng Bảy, tôi lại đi Assisi.

Assisi lần thứ nhất hay lần thứ hai thì đều như nhau cả, cũng nhiêu đó cảnh, nhiêu đó thứ để tham quan, nhưng đi với chị thì tôi được chụp cho rất nhiều hình đẹp, hehe!

Tôi đang lên kế hoạch đi phượt Italia 3 tuần vào mùa thu, lịch trình có cả Assisi. Lần thứ ba quay trở lại thành phố, biết đâu tôi sẽ học được nhiều điều mới lạ.

Đường nào cũng (phải) đến La Mã

Tôi đi Roma, với bà bạn già người Đức Barbara, chị Thanh và Thu, cô bạn Hà Nội cũng đi chung cái học bổng này giống tôi. Và tất nhiên là cũng cái hãng du lịch sinh viên giá bèo ngay cạnh trường Đại học.

Lần này tôi đi du lịch đã… có ý thức và trách nhiệm hơn nên đầu tư mua hẳn 1 cuốn sách với cái tên rất kêu: “100 điều miễn phí bạn phải làm ít nhất một lần ở Roma”. Tôi đi Roma sáng đi chiều về, làm được 10 điều đó thôi chắc cũng siêu phàm lắm rồi, huống chi 100 điều. Vậy nhưng vẫn vác cuốn sách đi theo cho nó có khí thế!

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi ở Roma là bảo tàng Vatican. Ngày Chủ nhật cuối cùng của tháng, bảo tàng mở cửa miễn phí nên dân tình đứng xếp hàng vô coi rất đông. Tôi đứng xếp hàng đâu khoảng 2 tiếng thì mới tới lượt vô bên trong. Lại một lần nữa, một người vô thần ghé thăm một địa điểm mang tính chất tôn giáo thì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Tôi chỉ ấn tượng mỗi cái cầu thang xoắn ốc ở đó. Sau này, khi viết bài về Roma, tôi có tả lại cái cầu thang ấy như thế này:

Từ trên cao nhìn xuống, cầu thang tạo thành một hình xoắn ốc hoàn hảo. Du khách cứ bước xuống, người nhỏ dần, nhỏ dần đến khi chỉ còn là một chấm màu trên nền đá xám. Trong ánh sáng ngày rọi xuống cầu thang qua giếng trời khổng lồ bằng kính, hình ảnh đơn giản ấy khoác lên mình một màu sắc ảo diệu, khiến tôi liên tưởng đến những con người đang cuồng điên trong vòng xoáy của cuộc đời. Và ở trên cao kia, Chúa trời có đang lặng lẽ quan sát những con chiên?

Cầu thang xoắn ốc nổi tiếng trong bảo tàng Vatican (Musei Vaticano)

Rời khỏi bảo tàng thì cũng đã quá trưa. Thu và tôi lân la tới mấy hàng bán thức ăn chặt chém khách du lịch ngay gần đó, rồi ăn 2 phần bánh mì khô khốc. Sau đó thì lôi nhau ra chụp choẹt ảnh ọt này nọ chứ không màng đi đâu hết. Rồi cũng không biết sao cuối cùng tụi tôi tách ra, chị Thanh và Thu đi coi đấu trường La Mã, tôi thì tìm tới chỗ The Spanish Steps, đài phun nước Trevi, rồi cũng thảy đồng xu rồi cầu xin này nọ rất thành tâm. Không biết do đài phun nước… thiêng thật, hay là do tôi… thành tâm thật mà những gì tôi cầu xin lúc đó giờ đã trở thành sự thật!

Tới cuối ngày thì 3 chúng tôi lại sát nhập lại với nhau, nhưng lần này tôi với chị Thanh bắt xe bus đi tìm La Bocca della Verità – Cái miệng của sự thật. Nghe đồn rằng muốn kiểm chứng coi ai nói thiệt hay nói xạo, người nói phải đút tay vô cái miệng bằng đá này. Nếu nói xạo, cái miệng đá sẽ cắn đứt tay kẻ xạo sự! Tới nơi, thấy cái miệng đá nằm trong khuôn viên một công trình nào đó, có khóa có xích cẩn thận, không cách chi vô được. Hai chị em lại tiu nghỉu đón xe bus quay về điểm tập kết rồi theo đoàn về lại phố núi Perugia.


Mời bạn click vào hình để xem tiếp “Những ngày đi phượt Italia – Phần 2”.

Một số website cần thiết cho chuyến đi của bạn

  • Đặt phòng tại Booking.com hoặc homestay và dịch vụ trải nghiệm tại Airbnb.com.
  • Tìm chuyến bay thích hợp với Skyscanner.
  • Đặt vé vào cổng, vé skip the line, vé tổng hợp tại Tiqets.
  • Đặt các tour trong ngày có xe đưa rước, tour có hướng dẫn viên (tiếng Anh) và các landtour châu Âu tại Get Your Guide hoặc Viator.
  • So sánh giá vé và tìm kiếm phương tiện đi lại ở châu Âu tại Omio.com (GoEuro trước đây).

Chúc bạn một chuyến đi thật nhiều niềm vui và trải nghiệm thú vị!

Share this article
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Related posts

Leave a Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.